22:11 ICT Thứ tư, 19/09/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 17

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 16


Hôm nayHôm nay : 2328

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 48260

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5971855

Trang nhất » Tin Tức » Bài viết

SoGD

Bàn thêm về "Từ láy" tiếng Việt

Thứ bảy - 04/10/2014 15:18
Xem bài viết: Trao đổi về nhận dạng từ láy.

        Tôi rất sợ động chạm đến những vấn đề lớn về chuyên môn, nhất là chuyên môn sâu.
         Nhân được đọc bài viết “Trao đổi về việc nhận dạng từ láy” của thầy giáo Nguyễn Văn Tuân, trường THCS Chất lượng cao Nghĩa Hưng, tôi mới chợt nhận ra rằng, cũng nên góp thêm một vài ý theo suy nghĩ chủ quan của mình:
         Một là, đây là bài viết rất tốt về lĩnh vực ngôn ngữ, đã giải quyết được một số trường hợp cụ thể, trong đó có đề cập đến “văn cảnh”, “ngữ cảnh”. Điều đó rất cần thiết cho các nhà giáo khi dạy “Tiếng Việt” ở  Tiểu học và THCS.
         Tác giả đã đưa ra danh từ “cào cào” trong “con cào cào” và được xem là “từ đơn đa âm tiết” và từ động từ“cào cào”, diễn tả hoạt động liên tục, được xem là “từ láy”. Tôi xin lấy ví dụ để minh họa thêm: “Mèo con cào cào hai chân xuống chiếu”.
         Như vậy, từ “cào cào” trong hai trường hợp trên, giống hệt nhau về “vỏ âm thanh” nhưng khác nhau về từ loại (“danh từ” và “động từ”) và cũng khác nhau về cấu tạo (“từ đơn đa âm tiết” và “từ láy”).
          Hai là, các khái niệm về từ tiếng Việt là lĩnh vực nghiên cứu của các nhà ngôn ngữ học từ trong thực tế sử dụng ngôn ngữ hết sức phong phú và đa dạng của người Việt ta. Việc nhận diện “từ láy” là công việc hết sức khó khăn không chỉ đối với học sinh mà ngay cả đối với giáo viên. Bởi vì có khá nhiều trường hợp không thể đi đến “ngọn nguồn, lạch sông” được!
         Người giảng dạy “Tiếng Việt” đương nhiên phải cập nhật thường xuyên những thành tựu mới nhất, khoa học nhất của khoa học ngôn ngữ. Nhưng không phải lúc nào cũng cập nhật được và cũng không thể cập nhật kịp. Vì vậy, tôi cũng rất nhất trí với ý kiến cho rằng đây cũng chính là “ những trường hợp trung gian”, “vùng ngôn ngữ nhạy cảm” cần tránh khi ra đề (và nếu có thể tránh được thì cũng nên tránh khi dạy học). Bởi vì, các nhà giáo dạy “Tiếng Việt” ở cấp học phổ thông đều dạy “Tiếng Việt” theo quan điểm thực hành.
          Ba là, trở lại với danh từ “cào cào” trong “con cào cào” được xem  là trường hợp trung gian giữa “từ láy” và “từ đơn đa âm tiết” và được xếp vào nhóm “từ đơn đa âm tiết” là quan điểm của GS.TS Đỗ Hữu Châu, người có công lớn trong ngành ngôn ngữ học nước nhà.
Các nhà ngôn ngữ, các nhà biên soạn Sách giáo khoa Tiếng Việt, mà rõ hơn là ở cấp Tiểu học, lại căn cứ chủ yếu vào phương thức tổ hợp các tiếng trên cơ sở “hòa phối ngữ âm” để xác định, nhận diện từ láy. Họ đã xếp các danh từ có cấu tạo giống như  kiểu“cào cào” (kể cả không biến đổi thanh điệu và có biến đổi thanh điệu): ba ba, bươm bướm, cào cào, châu chấu, chôm chôm, ve ve,... vào nhóm “từ láy”.
           Đúng là, không ai nói: “Cậu bắt cho mình con cào”. Nhưng trong quá trình sử dụng (thực hành) ngôn ngữ, có một số danh từ thuộc kiểu này cũng đã được người dùng tỉnh lược: “bươm bướm” rút gọn thành “bướm”;“ve ve” rút gọn thành “ve” mà người đọc, người nghe vẫn hiểu đúng.
          Vì vậy, theo tôi, càng đơn giản hóa vấn đề bao nhiêu, càng dễ dạy, càng dễ học và càng dễ thực hành bấy nhiêu!
          Xin cảm ơn thầy giáo Nguyễn Văn Tuân đã cho tôi có thêm một dịp để trao đổi cùng đồng nghiệp!
                                                                                                  Nguyễn Văn Thụy
                                                                                               THCS xã Nghĩa Lợi
Tổng số điểm của bài viết là: 30 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn