12:59 ICT Thứ hai, 25/06/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 0


Hôm nayHôm nay : 966

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 57058

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5764034

Trang nhất » Tin Tức » Bài viết

SoGD

PHẦN II: “GỬI BÁC TRẦN NHUẬN MINH” CỦA TRẦN ĐĂNG KHOA – CHUYỆN THƠ, CHUYỆN ĐỜI

Thứ tư - 08/04/2015 07:17
Nguyễn Văn Thụy - THCS Nghĩa Lợi

Bỏ làng ra thành phố
 Hai anh em thợ cày
Thân cũng như hoa cỏ
Hồn gửi vào gió mây                                                                        
Người bảo bác theo Đỗ
Em phải học Lý thôi
Bác đã bay dưới đất 
Em đành đi trên giời 
Bác âm thầm chìm nổi 
Cùng kiếp người lang thang 
Em lông nhông bầu bạn 
Với kiến đen chó vàng
Bao nhiêu là giun dế
Đã khiêng vác em lên
Tên tuổi em xủng xoảng
Những mõ ran trống rền… 
Bác làm bông lau tàn 
Thả hồn vào hoang vắng
Khi buồn thì hát ca
Lúc vui thì im lặng 
Em quẩy bầu trăng gió
Bác gánh bao nỗi người 
Sánh đôi mà đơn độc
Đi mang mang trong đời 
Giờ thì em đã chán
Những vinh quang hão huyền
Muốn làm làn mây trắng
Bay cho chiều bình yên 
Trả niềm vui cho cỏ
Trả nỗi buồn cho cây 
Lại áo tơi nón lá
Ta về với luống cày
Đất trời thì chật hẹp
Làng quê thì mênh mông
Thung thăng em với bác
Ta cưỡi thơ ra đồng.
Có lẽ vì thế mà cả đến khi công tác ở VOVTV- Đài Tiếng nói Việt Nam, Trần Đăng Khoa vẫn tự nhận mình là “Thợ cày không trâu”.
Nhà thơ Trần Nhuận Minh, hơn Trần Đăng Khoa 14 tuổi, đã bắt đầu cái nghiệp của mình bằng nghề dạy học ở vùng mỏ Quảng Ninh.
Năm1968, khi mới lên 10 tuổi, tập thơ đầu tiên “Từ góc sân nhà em” của Trần Đăng Khoa được Nhà xuất bản Kim Đồng xuất bản. Có một lần, khi có các bạn văn của mình đến chơi, Trần Nhuận Minh đã ngẫu hứng đọc tặng Trần Đăng Khoa một câu thơ đùa:
                      Hỡi anh thi sỹ học trò,
                   Làm thơ mà vẫn thò lò mũi xanh.
Thơ Trần Đăng Khoa “thời thần đồng” có nhiều bài hay, nhiều câu hay:
   “ Cây dừa xanh tỏa nhiều tàu
Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng.”
   “Ngoài thềm rơi cái lá đa,
Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng.”
  “ Mái gianh ơi hỡi mái gianh,
Ngấm bao mưa nắng mà thành quê hương.”
Những câu thơ hay, không cầu kỳ mà chân chất của Trần Đăng Khoa thì cuối cùng nơi “đọng lại” vẫn chính là cái tình người, hồn người trong ấy:
“ Hạt gạo làng ta
Có bão tháng bảy
Có mưa tháng ba
Giọt mồ hôi sa
Những trưa tháng sáu 
Nước như ai nấu
Chết cả cá cờ
Cua ngoi lên bờ 
Mẹ em xuống cấy...” 
 Khi cả hai anh em đã thành danh, Trần Đăng Khoa viết:“Gửi bác Trần Nhuận Minh” với những dòng tự sự về chuyện thơ, chuyện đời của cả hai người. Mỗi người một vẻ:
Bác âm thầm chìm nổi
Cùng kiếp người lang thang
Em lông nhông bầu bạn 
Với kiến đen chó vàng 
...      
Em quẩy bầu trăng gió
Bác gánh bao nỗi người 
Sánh đôi mà đơn độc
Đi mang mang trong đời 
Trần Đăng Khoa tâm sự:
Người bảo bác theo Đỗ
Em phải học Lý thôi
 Có lẽ, Trần Đăng Khoa “học Lý” , học Thi Tiên Lý Bạch chăng, nên mới có những câu thơ “hay, lạ” đậm chất “ngao du” của người“quẩy bầu trăng gió”:
Bác đã bay dưới đất 
Em đành đi trên giời 
                             ...
Đất trời thì chật hẹp
Làng quê thì mênh mông
Thung thăng em với bác
Ta cưỡi thơ ra đồng.
Mặc dù rất thích “ ngao du sơn thủy” nhưng anh vẫn “ngao du trần thế”, cũng nhiều lúc, anh “theo Đỗ”, theo Thi Thánh Đỗ Phủ thì phải, nên cũng “gánh bao nỗi đời”, thâm trầm chiêm nghiệm  về “ kiếp người” trong nỗi buồn thăm thẳm:
Người hạnh phúc và người đau khổ 
Đều gặp nhau trắng toát ở nơi này
Đều dài rộng như nhau vuông cỏ biếc
Đều ấm lạnh như nhau trong hơi gió heo may. 
Ôi thiên nhiên, cảm ơn người nhân hậu
Những so le, người kéo lại cho bằng 
Ít nhất cũng là khi nằm xuống 
Trong mảnh gỗ rừng, dưới một vầng trăng... 
...
Trước thiên nhiên, con người như khách trọ
Như ảo ảnh chập chờn, thoáng đến, thoáng lìa xa
Chúng ta sống bên nhau, dẫu năm này tháng khác
Thì cũng chỉ là một thoáng giữa sân ga...
Mặt trời lặn, mặt trời còn mọc lại
Ngôi sao rụng vào đêm vĩnh viễn chẳng luân hồi
Ta nghe tiếng rì rầm của những hàng bia đá
Con người ơi ! Hãy thương lấy Con Người !
                             (Ở nghĩa trang Văn Điển, 1982)
Trong đời thơ, Trần Đăng Khoa đã cùng Trần Nhuận Minh:                
“Sánh đôi mà đơn độc
Đi mang mang trong đời”
Để rồi ngẫu nhiên “anh em một nhà” cùng góp mặt trong tuyển tập 100 bài thơ hay Việt Nam thế kỷ XX.
                                                                                     
Nghĩa Lợi, 6/4/2015
 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thành viên

Giới thiệu

Giới thiệu về giáo dục huyện Nghĩa Hưng

QUY ĐỊNH chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Nghĩa Hưng (theo Quyết định số 2056/2013/QĐ-UBND, ngày 28/5/2013 của UBND huyện Nghĩa Hưng)           Điều 1. Vị trí và chức năng     ...