23:01 ICT Chủ nhật, 20/05/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 23


Hôm nayHôm nay : 1332

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 58257

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5679688

Trang nhất » Tin Tức » Bài viết

SoGD

Tình yêu và tình yêu tuổi học trò

Thứ tư - 04/11/2015 22:44

         

        Tình yêu hiểu theo nghĩa rộng là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý của con người, nó bao hàm cả tình yêu con người, yêu quê hương, đất nước, ... nhưng có một thứ tình yêu  xưa nay được nói đến nhiều nhất là tình yêu nam nữ, tình yêu đôi lứa. 

          Ngày trước, tình yêu nam nữ là chuyện của người lớn. Cụ Nguyễn Du viết về mối tình Kim - Kiều với khát vọng yêu, khát vọng hạnh phúc lứa đôi:
          “Người quốc sắc, kẻ thiên tài,
          Tình trong như đã mặt ngoài còn e.
          Chập chờn cơn tỉnh cơn mê
          Rốn ngồi chẳng tiện dứt về chỉn khôn”.
          Nguyễn Bính, thi sỹ chân quê được Hoài Thanh nhận xét chính xác và tinh tế trong “Thi nhân Việt Nam”: “Nguyễn Bính nhà quê hơn cả nên chỉ ưa sống trong tình quê mà ít để ý đến cảnh quê”. Ông đã nói đến những cái cớ trong tình yêu. Khi thì như là một sự “cách trở” mong manh:
          “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
          Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn
          ...
          Giá đừng có giậu mồng tơi
          Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng”.
          Khi thì như là một cái cớ để “chùng chình”, “vòng vèo”:
          “Cái ngày cô chưa có chồng
          Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
          Lối này lắm bưởi nhiều hoa
          Đi vòng để được qua nhà đấy thôi”                    
          “Ông hoàng thơ tình” Xuân Diệu đã từng viết:
          “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
          Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều 
          Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, 
          Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...” 
          Tình yêu có “ngôn ngữ” riêng, “lý lẽ” riêng, “quy luật” riêng của nó. Thế kỷ XVII, Pascal, nhà Toán học người Pháp cho rằng: “Trái tim có những lý do của nó mà lý trí không hiểu được”.
          Theo Đại văn hào người Pháp, Vônte : “Chân lí cuối cùng trên cuộc đời vẫn là tình yêu. Yêu là còn sống và còn sống là còn yêu”.
          Và lại nói như Xuân Diệu:
          “Làm sao sống được mà không yêu,
          Không nhớ, không thương một kẻ nào?”
          Mặc dù vãn biết rằng:
          “Yêu là chết ở trong lòng một ít 
          Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu”. 
          Ngày nay, người ta viết khá nhiều, bàn luận khá nhiều về tình yêu tuổi học trò, đến những rung động đầu đời hồn nhiên, trong sáng của lứa tuổi này.
          Có nên yêu ở tuổi học trò?
          Câu hỏi này, có lẽ (cũng chỉ là có lẽ thôi) chỉ nên dành cho học sinh THPT. Nhưng có một thực tế là ở cấp THCS, có một số ít (hy vọng là rất ít) học sinh có những biểu hiện vượt quá giới hạn của tình bạn khác giới.
          Những bâng khuâng, rung cảm đầu đời, của cái gọi là tình yêu tuổi học trò là một vấn đề tế nhị và hết sức nhạy cảm. Mối quan hệ giữa nhà trường, gia đình và xã hội là hết sức cần thiết và nhà trường phải giữ vai trò chủ đạo trong việc trang bị cho các em kỹ năng sống cơ bản ở tuổi mới lớn.
          Chúng tôi cho rằng, ở cái tuổi mười ba, mười bốn, mười lăm, các em rất dễ ngộ nhận, lầm lẫn giữa tình bạn khác giới với tình yêu tuổi học trò.
          “Phượng hồng”, nhạc: Vũ Hoàng, thơ: Đỗ Trung Quân là bài hát hay viết về tuổi học trò, tuổi mười tám trong trắng, mộng mơ:
          “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, 
          Em chở mùa hè của tôi đi đâu? 
          Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, 
          Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu. 
          Mối tình đầu của tôi 

            Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp, 
          Là áo ai bay trắng cả giấc mơ, 
          Là bài thơ còn hoài trong vở, 
          Giữa giờ chơi mang đến lại mang về”.      

          Tình yêu học trò có mặt tích cực và tiêu cực. Những rung động ngây thơ, trong sáng và đẹp đẽ, có thể trở thành động lực để học tập tốt, để khẳng định và hoàn thiện bản thân trong con mắt của “người bạn đặc biệt”!   
          Mặt tiêu cực trong tình yêu tuổi học trò thì dễ dàng nhận thấy hơn nhiều mà biểu hiện của nó thật “thiên hình vạn trạng”: học hành sa sút, bỏ dở việc học hành, bỏ nhà ra đi, đánh ghen, tự tử,...
          Vì vậy, đương nhiên là không nên yêu ở tuổi học trò nếu đó chỉ là tình cảm nông nổi, bồng bột rất dễ quá đà và dẫn đến những hậu quả khôn lường, những hệ lụy không mong muốn.
          Nhà thơ Xuân Diệu đã viết trong “Dại khờ”:
          “Người ta khổ vì thương không phải cách
          Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
          Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
          Người ta khổ vì xin không phải chỗ”

          Tình yêu tuổi học trò “nên” hay “không nên”? Mỗi người hãy tự tìm thấy câu trả lời!
          Thời gian sẽ qua đi. Phía trước là một chặng đường dài. Hãy để tuổi học trò trở thành ký ức, thành hoài niệm về một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng, mộng mơ, đẹp đẽ mà nếu có dịp ai cũng muốn hơn một lần trở lại.
          “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh, tác phẩm nhận được Giải thưởng Văn học Asean năm 2010 đã mang một thông điệp đẹp đẽ như vậy! Ông cũng đã viết ở mặt sau cuốn sách: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. 
          Có lẽ nhiều bạn học sinh và nhiều người đã đi qua cái tuổi học trò đều yêu thích bài thơ “Kính gửi tuổi học trò” của Nguyễn Duy, một tứ thơ lạ, được viết khi nhà thơ đã 43 tuổi, đã xa cái tuổi  học trò đến mấy chục năm.
          Tôi xin được dẫn nguyên văn bài thơ này để thay cho lời kết:
         
          Kính gửi tuổi học trò

          Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò 
                                                (Ngạn ngữ) 
          Học trò con trai ma quỷ
          học trò con gái thần tiên
          thầy xếp thần tiên ngồi kèm ma quỷ
          Bén hơi ma quỷ ghẹo thần tiên
          lập lòe đom đóm vĩnh cửu
          ô mai đổi kẹo bạc hà
          Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch
          tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ
          thời gian không mất trắng bao giờ
          Câu chuyện học trò không đầu không cuối
          tình ý học trò quả me chua loét
          lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi
          Lá thư học trò vu vơ dấm dúi
          nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau
          đẹp như là không đâu vào đâu
                                                            (Hạ  1991)
            ( Nguyễn Duy, Về, NXB Hội nhà văn, 1994)
                                                                                             Nghĩa Lợi 01/11/2015
                                                                                                Nguyễn Văn Thụy
Tổng số điểm của bài viết là: 25 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn