12:36 ICT Thứ năm, 20/09/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 89

Máy chủ tìm kiếm : 4

Khách viếng thăm : 85


Hôm nayHôm nay : 1698

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 50231

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5973826

Trang nhất » Tin Tức » Bài viết

SoGD

Trang viết nhân ngày 20/11/2016 - SUY NGHĨ VỀ BÀI THƠ “ƯỚC MƠ XANH”

Thứ hai - 14/11/2016 21:33
Trang viết nhân ngày 20/11/2016
 
ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ VỀ BÀI THƠ “ƯỚC MƠ XANH”
CỦA CÔ GIÁO HOÀNG THỊ NGUYỆT, TRƯỜNG THCS XÃ NGHĨA SƠN
(Bài thơ đăng trên trang WEB của Phòng GD-DT ngày 19/10/2014)

         ƯỚC MƠ XANH
 
Cảm ơn cuộc đời đưa tôi tới nơi đây
Có những buồn vui khi đứng trên bục giảng
Ngọn gió đam mê thổi theo năm tháng
Tôi âm thầm ươm những ước mơ xanh
Có gì vui mà ríu rít trên cành
Hay bắt chước em lò cò chân sáo ?
Sân trường vào xuân bâng khuâng màu áo
Trắng tinh khôi bên sắc thắm vòm cây
 Cảm ơn cuộc đời đưa tôi tới nơi đây
Những đôi mắt thơ ngây, tròn xoe tinh nghịch
Nụ cười em lao xao vườn cổ tích
Trái tim rộn ràng tôi viết những vần thơ
Cảm ơn cuộc đời cho tôi những giấc mơ
Được đến bên em- những trang giấy trắng
Ánh mắt biếc lung linh giọt nắng
Sắc má hồng nhuộm thắm những nhành hoa.
Cảm ơn cuộc đời cho tôi những ngày qua
Nuôi lớn trong em những ước mơ nhỏ bé
 Để rồi ngày mai, sau chuyến đò lặng lẽ
Tôi gặp lại em đã chín ước mơ xanh.
 
Gieo những hạt mầm chắc khỏe trên mảnh đất mỡ màu, chắc chắn sẽ cho ta cây con cứng cáp và hứa hẹn ngày bội thu. Gieo yêu thương trong mỗi tâm hồn bé bỏng, trắng trong, ta có quyền tin vào một tương lai tươi sáng. Những chuyến đò đầy ắp tri thức mà hôm nay ta cần mẫn chèo lái, một ngày nào đó sẽ cập bến bờ - bến của những hoa thơm, quả ngọt; bến của thành công.
Tâm sự “Ước mơ xanh” của cô giáo Hoàng Thị Nguyệt, Trường THCS xã Nghĩa Sơn cũng là “Ước mơ xanh” của ngày hôm nay mà chúng ta đang chăm chỉ gieo trồng, săn sóc. Cảm ơn cô giáo Hoàng Thị Nguyệt đã thể hiện giúp tâm tình của những người thầy:
Ngọn gió đam mê thổi theo năm tháng
Tôi âm thầm ươm những ước mơ xanh
Phải có tâm với nghề và có sẵn niềm say đứng trên bục giảng mới cảm nhận hết được nỗi niềm “đam mê” đến “âm thầm” của người kỹ sư chuyên ươm ủ “Ước mơ xanh” cấy vào tâm hồn con trẻ, chăm sóc, tưới tắm chúng và tin tưởng chắc chắn:
                                    Để rồi ngày mai, sau chuyến đò lặng lẽ
                                    Tôi gặp lại em đã chín ước mơ xanh
Người ta thường nói đến ngày trái chín mọng hay trái chín trĩu cành, chứ “chín ước mơ xanh” thì quả thực là không phải ai cũng nghĩ ra cụm từ này. “Ước mơ xanh” mà “chín” được thì tuyệt làm sao! Phải nghĩ suy sâu sắc thế nào đó..., trải nghiệm và trăn trở ra sao đó theo dòng trôi không bình lặng của người làm nghề “lái đó” thì mới có thể thốt lên và viết ra được đôi câu thơ, từ tuy không mới nhưng khá là “đắt”.
Say với nghề và để “Ước mơ xanh” có thể “chín” được trong tương lai, tác giả đã thốt lên:
                                   Có gì vui mà ríu rít trên cành
                                   Hay bắt chước em lò cò chân sáo ?
Có một dấu chấm hỏi.... Nếu là tôi, trước dấu hỏi chấm đó, tôi thêm một dấu chấm than nữa..., hỏi mà sao vui đến thế, một cảm giác lâng lâng, hỏi trong tâm trạng vui sướng thì chỉ hỏi để mà hỏi thế thôi; đúng là một câu hỏi không nhất thiết phải trả lời như vốn dĩ là thế. Bởi chúng ta hãy hình dung, khi đứng trước đàn em thơ đang nô đùa nhộn nhịp ta như đứng trước một bức tranh sinh động đủ sắc cầu vồng; những gam màu lột tả tính ngây ngô, trong sáng; cả một không gian trải rộng ngập tràn âm thanh ríu rít sân trường, tâm hồn ta như trẻ lại, tuổi thần tiên bỗng ùa về làm bạn với bầy em bé bỏng, dấu yêu, để rồi quên đi những lo toan vất vả, nhọc nhằn của cuộc sống đời thường; những suy tư cơm áo, gạo tiền của người lớn; quên đi khoảng cách về tuổi tác; cuốn hút, hòa chung, quyện chặt vào thế giới tươi vui, hồn nhiên, ngộ nghĩnh của tuổi “teen”. Chừng đó thôi cũng đủ không “bắt chước em lò cò” mới là lạ chứ ! Đến đây, tìm câu trả lời cho câu hỏi tại sao lại “ríu rít trên cành” lại “hay bắt chước” đâu còn ý nghĩa nữa..., nếu không phải vì “ngọn gió đam mê thổi theo năm tháng” thì “bắt chước” các em “lò cò chân sáo” làm sao được.
Và đây, cuộc đời đưa đẩy, không phải ai cũng có thể có được sự trải nghiệm khắt khe đến độ may mắn như tác giả của bài thơ:
                               Cảm ơn cuộc đời đưa tôi tới nơi đây
Có thể mường tượng ra rằng, nơi lựa chọn của chính bản thân tác giả trước đó không phải là “nơi đây” mà là ở đâu đó...không uẩn khúc lăn tăn, không khó khăn vất vả, êm trôi, êm trôi...đến nhàm chán. Rồi một ngày kia đang lênh đênh giữa trời yên, biển lặng, bỗng sóng gầm, bão tố đẩy đưa đến một vùng đất mới, nơi ấy “có những buồn vui”; cái buồn vui của người “đứng trên bục giảng”; cái buồn man mác vì một học trò nào đó chưa hiền ngoan, chăm chỉ; vui chia sẻ yêu thương từ mỗi thành công chưa thật đáng kể của các em hôm nay đến.....hứa hẹn điều kỳ diệu trong tương lai. Hơn một lần tác giả thốt lên:
                               Cảm ơn cuộc đời đưa tôi tới nơi đây
                               Có những buồn vui khi đứng trên bục giảng
Và:
                               Cảm ơn cuộc đời đưa tôi tới nơi đây
                               Những đôi mắt thơ ngây, tròn xoe tinh nghịch
Phải chăng “Những đôi mắt thơ ngây tròn xoe tinh nghịch” kia đã vô tình tạo nên trong cô những nỗi buồn xen lẫn niềm vui khi đứng trên bục giảng.
Qủa thực, là người trong cuộc, tôi có thể không do dự mà nói rằng, tác giả phải là người yêu nghề lắm lắm thì mới nhìn thấy cái đẹp trong:
                              Nụ cười em lao xao vườn cổ tích
                              Trái tim rộn ràng tôi viết những vần thơ
Cái đôi mắt “tròn xoe tinh nghịch” của các em hòa quyện cùng “nụ cười lao xao” trong khu “vườn cổ tích”, mà nói đến cổ tích thì chỉ toàn những điều kỳ diệu mà thôi, phải chăng điều đó đã mang đến cho tâm hồn cô giáo dạy môn Toán tưởng như khô khan ấy một tâm sự lạc quan nghề nghiệp, vượt hơn thế là tâm hồn bay bổng, phút thăng hoa của cảm xúc để...thành thơ. Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu không phải là một người “ôm cái nghiệp vào thân”, gắn bó máu thịt, sẵn sàng sướng khổ với nghề, “vinh nhục” với nó và trên tất cả là tình yêu thương đối với lũ học trò ngỗ nghịch thì khó có thể viết ra được những câu thơ chắt ý kiểu như thế này:
                              Ánh mắt biếc lung linh giọt nắng
                              Sắc má hồng nhuộm thắm những nhành hoa
Từ “đôi mắt thơ ngây”, “nụ cười lao xao” đến ... “ánh mắt biếc” được ví như “giọt nắng”; “sắc má hồng nhuộm thắm những nhành hoa”, tôi rất thích hai câu thơ trên của tác giả, nó nhẹ nhàng, dung dị, dễ cảm và dễ thấm, chưa thể được gọi là mượt mà, chau chuốt nhưng rất đẹp. “Ánh mắt biếc” của đàn em thơ nó lung linh, huyền ảo như “giọt nắng” không chỉ làm đẹp cho đời mà ta thấy trong đó cả một khoảng trời trong veo, thuần khiết đến mê ly. Trong đôi mắt trẻ thơ vô tư, luôn ánh lên sắc màu lung linh, tinh khôi như hạt sương mai long lanh trên những cánh hoa tươi buổi sớm chớm thu. Ôi, đẹp làm sao ! Và càng kỳ diệu hơn khi “Sắc má hồng” lan tỏa, hòa quyện “nhuộm thắm những nhành hoa”. Đúng là, đến đây, còn gì so sánh để hơn được “ánh mắt” và “sắc má hồng” em thơ ! Đó phải chăng cũng chính là sự gom nhặt rất tình, sự phát hiện khá độc đáo và sự thể hiện mỹ ý của tác giả; sự đa sắc hình giữa cái thực và nghĩa bóng để tạo thành “giọt nắng” đời, ban tặng và sưởi ấm cho mỗi tâm hồn chúng ta, song có điều, không phải ai cũng có thể cảm nhận được dù là một phần chứ nói gì đến giống như tác giả của bài thơ.
Hai câu thơ trên thể hiện tác giả phải có một đời sống tinh thần phong phú, một tâm hồn nhậy cảm và cao hơn cả là tình yêu cháy bỏng đối với nghiệp trồng người thì mới có thể gieo vần, sắp chữ nhẹ nhàng, đơn giản, tự nhiên và cảm thấm đến như vậy.
Dòng đời trôi, theo đó là tháng năm vất vả trên bục giảng, với bao buồn vui, khắc khoải về chuyện đời, chuyện nghề nhưng tác giả vẫn rất lãng mạn, rất thơ:
                              Sân trường vào xuân bâng khuâng màu áo
                              Trắng tinh khôi bên sắc thắm vòm cây
Áo học trò tinh khôi lắm, lấm bụi đời thường từ vui đùa, nghịch ngỗ không thể làm mất đi sự “tinh khôi bên sắc thắm vòm cây”. Ta lại thấy một ẩn ý khá tuyệt của tác giả. Thế mới biết tuổi học trò trắng trong làm sao ! Cảm ơn tác giả cho ta thêm một lần nhìn thấy điều trắng trong thuần khiết, trinh nguyên không chỉ hiển hiện qua màu áo học trò mà trong tận thẳm sâu tâm hồn tuổi thơ của các em...
Hai lần hai (2 x 2) tác giả nói lời cảm ơn cuộc đời. Hai lần trước là “Cảm ơn cuộc đời đưa tôi tới nơi đây”. Hai lần này thì:
                             Cảm ơn cuộc đời cho tôi những giấc mơ
                             Được đến bên em- những trang giấy trắng
                              ..................................................................
                            Cảm ơn cuộc đời cho tôi những ngày qua
                            Nuôi lớn trong em những ước mơ nhỏ bé
 Bất giác tôi nhớ đến 2 câu thơ của một nhà thơ nào đó đã viết :
                             Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
                             Cho tôi thêm ngày mới để yêu thương
Ở đây, cuộc đời cụ thể đã cho tác giả những “giấc mơ” là “Được đến bên” những tâm hồn trong trắng như “những trang giấy trắng” để không chỉ được viết lên đó thật nhiều “ước mơ nhỏ bé” mà còn giữ gìn, nuôi nấng chuỗi ước mơ ấy sao cho ngày mỗi ngày dần lớn trong em, tràn đầy hy vọng, đồng thời như một lời khẳng định chắc chắn:
                             Để rồi ngày mai, sau chuyến đò lặng lẽ
                             Tôi gặp lại em đã chín ước mơ xanh
       Qủa thật, ước mơ bé con mới hôm nào tác giả gieo vào tâm hồn lũ học trò ngỗ nghịch, chăm chút, vun xới bằng tình yêu thương trìu mến, bằng tri thức của người kỹ sư chuyên thiết kế những tâm hồn bay bổng đã thành cây đơm hoa, kết trái trĩu cành, đã “chín ước mơ xanh”, đã thành danh, thành tài. Thật đáng tự hào xiết bao !
      Với tôi, bài thơ tuy chưa phải là chau chuốt, hay về câu từ, thậm chí còn có sạn về vần điệu cần phải dọn nhặt, nhưng không sao, điều quan trọng là tác giả dám thể hiện, dám viết ra thơ bằng cảm xúc thật của chính mình. Đúng như nội dung lời tựa:  “Tác phẩm ta viết hôm nay chưa chắc đã hay nhưng quan trọng là ta đã dám tạo ra nó, để rồi mai sau ta có thể sẽ tạo ra được những tác phẩm hay hơn...” .
Song, “Ước mơ xanh” như một lời nhắn nhủ chuyện đời, chuyện nghề đối với mỗi chúng ta, những người trong cuộc là : Hãy nói lời cảm ơn cuộc đời vì đã đưa ta “đến nơi đây”..., với hành tinh xanh tươi đẹp này, đặc biệt, cho ta mảnh đất mỡ màu, chính là những mái trường thân yêu, bên đàn em thơ hồn nhiên bé bỏng để ta vun trồng tưới tắm, rồi ươm vào đó những luống hàng “ước mơ xanh”, chờ đến một mai thành hoa thơm, trái ngọt ngon dâng đời- Đó chẳng phải là niềm vui, là lẽ sống cao quý của nghề “lái đò” chúng ta hôm nay hay sao !

                                                                                                                                                                                                                      Đồng Văn Thanh
                                                                                                                                                                                                                       Phó trưởng phòng GD-ĐT 
Tổng số điểm của bài viết là: 32 trong 7 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn