07:03 +07 Thứ tư, 21/11/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 19

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 18


Hôm nayHôm nay : 554

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 28034

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6133219

Trang nhất » Tin Tức » Văn nghệ

SoGD

HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT” - PHẦN XII: HOA CÚC

Thứ bảy - 29/10/2016 09:02
HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT”
                              Tản mạn về các loài hoa
 
          PHẦN XII: HOA CÚC
          1. Truyền thuyết
          Có một câu chuyện kể lại rằng, ngày xa xưa, có hai mẹ con nghèo sống rất yên bình trong một ngôi nhà nhỏ. Người mẹ tên là Hoa, còn người con tên là Cúc.
          Bà Hoa là người ăn ở hiền lành. Ngày ngày, bà thức khuya dậy sớm làm lụng vất vả để nuôi Cúc. Để đáp lại công ơn của mẹ hiền, nàng Cúc ngay từ khi còn nhỏ  đã hiếu thảo, biết vâng lời và rất chăm chỉ.
          Ngày qua, tháng qua, hai mẹ con cứ dựa vào nhau mà sống. Nhưng thời gian trôi đi cũng là lúc sức khỏe của mẹ nàng Cúc yếu dần. Một ngày kia, bà Hoa bỗng lâm bệnh nặng. Nàng Cúc thương mẹ lắm. Mặc dù nhà nghèo, nàng vẫn cố gắng tìm đến những thầy lang giỏi nhất vùng để chạy chữa cho mẹ. Bao nhiêu của nả mà hai mẹ con dành dụm và cả ngôi nhà mái lá đơn sơ cũng phải bán để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ. Ấy vậy mà sức khỏe của bà Hoa vẫn không có gì tiến triển, trái lại bệnh còn nặng thêm.
          Trước thử thách đó, nàng Cúc vẫn lo lắng và quyết tâm đi tìm thầy thuốc chữa bệnh cho bà. Nàng đi mãi, đi mãi, qua bao nhiêu làng mạc, núi sông, ăn đói mặc rách vẫn không nản lòng. Một hôm, đi qua một ngôi chùa, nàng xin phép nhà sư trụ trì được cầu phúc cho mẹ, tấm lòng hiếu thảo của nàng động đến cả trời xanh. Trời nghe phải nhỏ lệ, đất nghe phải cúi mình. Đức Phật từ bi cảm thương tấm lòng hiếu thảo của nàng, động lòng trắc ẩn, Người đã hóa thân thành một nhà sư, đi ngang qua chùa và tặng nàng một bông hoa vàng rực.
          Đức Phật nói: “Ta cho con bông hoa này, nó là biểu tượng của sự sống, là bông hoa chứa đựng niềm hy vọng, là ước mơ của loài người và nó chính là thần dược để chữa bệnh cho mẹ của con. Nhưng hãy nhớ rằng, cứ mỗi năm trôi qua, bông hoa này sẽ rụng đi một cánh và tuổi thọ của mẹ con cũng theo đó mà giảm dần. Vậy nên bông hoa này có bao nhiêu cánh thì mẹ con sẽ sống thêm với con được bấy nhiêu năm”
          Nàng Cúc cảm tạ Đức Phật và đếm cánh hoa. Rồi nàng đau buồn khi nhận ra bông hoa chỉ có năm cánh, nghĩa là mẹ Hoa chỉ sống với nàng được năm năm nữa. Thương mẹ quá, Cúc đã liều xé nhỏ từng cánh hoa cho đến khi không còn đếm được bông hoa có bao nhiêu cánh nữa. Bà Hoa nhờ có bông hoa thần dược đó mà sống rất lâu bên người con hiếu thảo của mình.
          Bông hoa vàng rực, vô số cánh là biểu tượng của sự sống, là ước mơ trường tồn, là khát vọng chữa lành mọi bệnh tật của con người. Sau này người đời gọi nó là Hoa Cúc để tưởng nhớ đến hai mẹ con bà Hoa Cúc.

            2. Tản mạn
          Hoa cúc, nữ hoàng của mùa thu. Từ lâu, hoa Cúc được biết đến như một loài hoa thể hiện lòng hiếu thảo, sự kính trọng và biết ơn. Hoa cúc có thể sắc màu không sặc sỡ nhưng hương thơm ngào ngạt.
          Ông Đào Tiềm (Đào Uyên Minh), một thi sĩ đời Tống bên Trung Quốc rất yêu hoa cúc. Hoa cúc tượng trưng cho kẻ ẩn dật. Nguyễn Trãi, anh hùng dân tộc Việt Nam,  Danh nhân văn hóa thế giới, yêu hoa cúc, yêu thú ẩn dật, yêu cảnh nhàn:      
          “ Người đua sắc thuở xuân dương
          Nghỉ chờ thu: cực lạ nhường!
          Hoa nhẵn rằng đeo danh “ẩn dật”,
          Thức còn phô, bạn khách văn chương.
          Tính thanh nào đoái bề ong bướm,
          Tiết muộn chẳng nài thuở tuyết sương.
          Dầu thấy xuân lan cùng lọn được,
          Ai ai đều có mấy mùi hương”.
          Hoa cúc đỏ, hồng cúc, trong thơ Ức Trai tượng trưng cho cốt cách trong sạch, thanh cao:
          Cõi đông còn thức, xạ cho hương,
          Tạo hóa sinh thành khác đẳng thường.
          Chuốt lòng son, chăng bén tục,
          Bề tiết ngọc kể chi sương”.
          Đại thi hào dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới Nguyễn Du đã dùng hoa cúc để diễn tả nét buồn tâm trạng  của Thúy Kiều:
          “Mối càng vén tóc bắt tay,
            Nét buồn như cúc, điệu gầy như mai”.
          Hoa đồng nghĩa với cái đẹp. Một lần nữa, trong “Truyện Kiều”, hoa cúc  được dùng để ví với vẻ đẹp thanh tao của chị em Thúy Kiều:
          “Bóng hồng nhác thấy nẻo xa,
            Xuân lan, thu cúc mặn mà cả hai”.
          Hoa cúc nở vào mùa thu. Thiên nhiên giao mùa, bốn mùa xuân hạ thu đông cùng với nỗi niềm tâm trạng  được Nguyễn Du diễn tả trong hai dòng lục bát:
          “ Sen tàn cúc lại nở hoa,
          Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân”.
            Ngày nay, nhiều nhà thơ viết về hoa cúc. Nguyễn Bính đã bắt  gặp mùa thu lữ khách:

          “Sương phủ lưng đồi rặng núi xa
          Thương ôi! Lữ khách nhớ quê nhà
          Mấy thu mưa gió ngoài thiên hạ
          Vườn cũ còn chăng cúc nở hoa?”

          (Nguyễn Bính, Bắt gặp mùa thu)
            Ngày đầu cắp sách tới trường, những vần thơ về mùa thu đã ăn sâu vào tâm khảm nhiều thế hệ học trò:
          “Cứ mỗi độ thu sang
          Hoa cúc lại nở vàng
          Ngoài vườn hoa thơm ngát
          Ong bướm bay rộn ràng

          Em cắp sách tới trường
          Nắng tươi trải trên đường
          Trời cao xanh gió mát
          Đẹp thay lúc thu sang”.

          Nữ sỹ Xuân Quỳnh, một giọng điệu thơ rất riêng:

          “Ngủ đi hòn đá thì mềm

          Bàn chân thì cứng, ngọn đèn thì xa”

          Với “Hoa cúc”, một lần nữa ta gặp lại hồn thơ nhạy cảm, nhiều dự cảm:
          “ Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy 
          Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu 
          Thời gian đi màu hoa cũ về đâu 
          Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ 
          Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế 
          Chỉ em là đã khác với em xưa 
          Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa 
          Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất 
          Bao ngày tháng đi về trên mái tóc 
          Chỉ em là đã khác với em thôi! 
          Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi 
          Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy 
          Gương mặt ấy lời yêu thuở ấy 
          Màu hoa vẫn cháy ở trong em”

          Đọc “Thơ tình cuối mùa thu” của Xuân Quỳnh, người đọc sẽ nhớ mãi một câu thơ hết sức độc đáo:“Mùa thu vào hoa cúc”,  mùa thu như đang đi vào, ngưng đọng lại trong từng đóa hoa cúc:
          “Cuối trời mây trắng bay
          Lá vàng thưa thớt quá
          Phải chăng lá về rừng
          Mùa thu đi cùng lá

          Mùa thu ra biển cả
          Theo dòng nước mênh mang
          Mùa thu vào hoa cúc
          Chỉ còn anh và em...”.

            Trong đời sống văn hóa của người Việt, đã từ lâu, cúc thuộc hàng tứ quý: “Tùng – Trúc – Cúc - Mai”. Hoa Cúc mãi mãi là biểu tượng cao đẹp của sự sống, sự thịnh vượng và tình cảm thương yêu, hiếu thảo của con người.  

 

                                                                                   Ngày  21 tháng 10  năm 2016
                                                                                         Nguyễn Văn Thụy
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn