18:38 ICT Chủ nhật, 20/05/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 16


Hôm nayHôm nay : 955

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 57880

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5679311

Trang nhất » Tin Tức » Văn nghệ

SoGD

HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT” - PHẦN XIII: HOA HUỆ

Thứ năm - 03/11/2016 22:49
HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT”
                              Tản mạn về các loài hoa
 
          PHẦN XIII: HOA HUỆ
          1. Truyền thuyết
          Ngày xưa, có một người hay chữ nhưng lại thích lên rừng hái lá thuốc, nhất là tìm kiếm trầm hương để chữa bệnh cứu người. Trầm hương là một thứ nhựa do cây gió tiết ra như thể tự chữa những chỗ cây bị chém, bị gẫy. Nó có mùi thơm và chữa được nhiều thứ bệnh cho người nhưng tìm được nó không phải là dễ. 
          Người thích đi tìm trầm hương kia đã góa vợ. Ông có hai người con trai đã ra ở riêng và một cô gái nhỏ người mảnh khảnh, da trắng mát. Cha đi lên rừng thì cô ở nhà phơi thuốc cho cha. Cô cũng được học một ít chữ nghĩa, hiểu được nhiều điều phải trái ở trên đời. Cô rất thương cha và chăm sóc cha với tất cả lòng thương yêu của mình.
          Lần ấy, có một tên tướng cướp, tính khí độc ác, đem quân sang cướp phá vùng hai cha con đang ở. Bà con bị chúng sát hại ngày một nhiều mà quân lính nhà vua thì không thấy bóng dáng đâu cả. Biết tên giặc có căn bệnh đau đầu quái ác, người cha bàn với các cụ già trong vùng để ông đem mẩu trầm hương quý nhất đến bán cho tên giặc, nhân đó tìm cách trừ khử nó luôn.
          Một cụ già liền nói:
          - Khó lắm! Nghe bảo không bao giờ nó cho người lạ gặp mặt! Cụ làm sao đến gần để giết nó?
          Một cụ khác tiếp theo:
          - Theo tôi, với nó phải con gái đẹp may ra mới trừ được nó.
          Sau khi các cụ già ra về, cô gái mảnh khảnh, da trắng mát liền thưa với cha:
          - Cha ơi, cha để con mang trầm hương xuống gặp tên giặc ác kia, nhất định con sẽ trừ được nó.
          Ông cụ nghe con nói trúng ý mình, lòng rất vui nhưng cũng rất lo. Ông cụ nhìn con rồi nói:
          - Việc không dễ dàng gì đâu con ! 
          - Xin cha đừng lo! Con nhất định làm được mà.
          Vừa lúc đó hai người con trai ông cụ, các anh của cô gái cũng vừa rủ nhau về để xin cha cho đi trừ khử tên tướng cướp. Cuối cùng người anh cả được cha cho phép đi với em gái tìm gặp tên tướng cướp lợi hại kia, tìm cách giết bằng được nó, cứu giúp bà con cả vùng.
          Hai anh em vừa đi, vừa nghe ngóng tin tức về bọn cướp rồi cùng bàn thêm cách diệt trừ nó. Hai ngày sau, hai anh em đã đến chỗ bọn cướp đóng, một nơi có khá đông người.
          Sáng hôm ấy, cô gái vừa đi vừa rao to:
          - Từ vết đau, từ vết thương mà sinh nên loại trầm hương nhiệm màu. Mua trầm mau. Trầm này trăm chứng đau đầu khỏi ngay. 
          Thấy dáng con gái, lại rao bán trầm quý, những tên lính một mặt chạy ra bắt hỏi, một mặt báo cho tên tướng cướp biết là có người rao bán trầm hương. Tên tướng cướp liền lệnh cho khám xét thật kỹ và đưa cô gái vào cho nó gặp mặt một cách kín đáo. Đứng ở trong trướng nhìn ra thấy cô gái mảnh khảnh, da trắng mát, nó thích lắm. Nó cho lính hỏi kỹ và bảo đưa trầm hương cho nó xem.
          Cô gái liền đáp:
          - Trầm hương này chỉ đổi bạc hoặc vàng. Đưa vàng bạc trước tôi mới đưa trầm hương.
          - Bao nhiêu bạc, bao nhiêu vàng?
          - Vàng thì một nén còn bạc thì mười nén.
          Tên tướng cướp ra lệnh đưa mười nén bạc để lấy trầm hương. Tên lính cầm mảnh trầm hương trong tay rồi hỏi:
          - Nếu trầm hương giả thì sao?
          - Thì tôi chịu tội.
          - Tội gì?
          - Tội gì cũng được ! Trầm hương này là của quý thật mà!
          - Trầm hương chữa bệnh như thế nào?      
          - Đeo trầm trước ngực, lúc đau đầu thì mài ra uống. Lần đầu còn lâu mới khỏi, về sau cứ uống một lúc là khỏi ngay.                                                                                   Cô gái nói xong cầm mười nén bạc quay ra.      Tên lính bỗng chạy theo đứng chặn trước mặt bảo:
          - Mời cô vào gặp chủ soái của tôi.
          Cô gái vừa mừng vừa hồi hộp đi theo tên lính. Nhìn thấy tên cướp, cô gái bỗng bàng hoàng cả người. Sao nó lại có thể đẹp đến như vậy! Cô gái không dám nhìn hắn thêm.
          Giọng hắn nghe thật ấm áp:
          - Nếu tôi mời cô ở lại luôn tại đây, cô có bằng lòng không ?
          Cô gái nhớ đến cha đến anh, đến việc cần phải làm liền nhìn hắn giây lâu rồi đáp:
          - Tôi sợ lắm ! Cha tôi đang chờ tôi ở nhà !
          - Tôi sẽ mời cha cô đến ở đây luôn! Cô vừa lòng chứ ?
          - Tôi sợ lắm !
          - Cô sợ gì ? Sợ ai ?
          - Tôi không biết.
          - Chẳng có gì phải sợ cả. Cô cần gì có nấy. Tôi sẽ quý cô hơn cả thứ trầm hương kia. Vì có cô tôi sẽ hết mọi thứ bệnh.
          Thật ra những điều hắn nói là những điều cô gái đang mơ ước đạt được. Cuối cùng cô gái nói, giọng rụt rè:
          - Nhưng ông phải cho cha tôi cùng đến đây với tôi kia!
          - Được rồi, chỉ vài hôm là tôi sẽ cho người đi rước cha cô đến.
          Hắn hỏi cô gái:
          - Mài trầm hương uống được chứ ?  
          - Vâng, xin cứ mài và mời ông uống thử luôn!
          Tên tướng cướp gọi lính hầu vào mài ngay trầm hương theo cách cô gái bày cho. Tên tướng cướp uống xong mấy ngụm trầm hương rồi đi vào nằm nghỉ ở buồng trong. Hình như cơn đau của nó có dịu đi.
          Cô gái được tên lính đưa qua một buồng bên và bảo:
          - Mời cô tạm nghỉ ở đây, cần gì xin cứ sai bảo! 
          Đêm đó tên tướng giặc đem ra bao nhiêu quần áo đẹp, bao nhiêu của quý tặng cô gái và nói:
          - Nàng mà nhận làm vợ ta, nàng sẽ tha hồ sung sướng.
          Cô gái chỉ im lặng. Đêm đó tên tướng giặc vẫn để cô gái được yên thân. Hắn khôn khéo nói với cô:
          - Ta muốn chờ ông cụ đến rồi ta sẽ làm lễ xin nàng làm vợ.
          Đêm ấy, người anh vẫn đến đợi em ra. Bây giờ thì anh đinh ninh là em mình đã bị tên tướng cướp đẹp trai mê hoặc thật rồi. Đến đêm thứ ba, tin là cô gái đã mê mình, tên tướng cướp ở lại trong buồng với cô. Nhưng hắn vừa ôm lấy cô thì cô đã kịp lấy cây kim có tẩm thuốc độc rạch một cái vào tay hắn. Hắn kêu lên một tiếng rồi hoảng hốt hỏi:
          - Nàng làm cái gì vậy ?
          Cô gái liền khéo léo nói:
          - Em xin lỗi chàng! Em vừa lấy cái kim ra khâu lại cái khăn mà quên chưa cất, chàng có đau lắm không ?
          - Không, không việc gì !
          Nói rồi hắn lại ôm chầm lấy nàng. Bỗng hắn ngã vật ra, nằm lịm đi như ngủ say. Cô gái liền mở cửa buồng chạy ra ngả đồi phía tây. Cô gái mừng lắm, nhưng chạy đến bờ rào thì chẳng thấy người anh đâu cả. Cô đang nhìn trước, nhìn sau thì mấy tên lính chạy đến, bắt cô dẫn trở về buồng, ở đây, tên tướng giặc chỉ còn là một cái xác. Chúng rút gươm đâm chết cô ngay.
          Người anh vào rừng, buồn rầu, sau đó chết đi hóa thành con ve kim cứ kêu và tự than trách một mình. Bà con trong vùng thương tiếc cô gái mảnh khảnh, da trắng mát đã chết đi để cứu bà con cả vùng gần xa khỏi tai họa lớn. Bà con dựng một cái am nhỏ để tưởng nhớ cô. Bà con thường đem hoa đến trồng ở quanh am. Một lần có một ông cụ mang đến một cây hoa lấy từ trong rừng về. Hoa trắng muốt, năm cánh nở như sao và đặc biệt về đêm có mùi hương thật ngát, thật đậm phảng phất như có cả mùi trầm hương. Hoa kết thành chuỗi dài nở từ thấp đến cao, mỗi ngày nở một vài bông như để dành, để dụm về sau. Loài hoa ấy chưa có tên. Các cụ già liền bàn nhau lấy tên cô gái đặt tên cho hoa để sau này thấy hoa thì nhớ người. Tên cô là Huệ, nên hoa ấy ngày nay ta gọi là hoa Huệ.


 
 
            2. Tản mạn
          Thơ viết về hoa huệ hình như không nhiều. Với “Hoa huệ”, Bế Kiến Quốc mang đến một tư duy thơ độc đáo, sáng tạo. Hình ảnh bông hoa đã trở thành biểu tượng của tình yêu mang màu sắc tượng trưng. Nhà thơ như đã nhận ra chân lý ở đời từ những điều tưởng chừng như nghịch lý:   
          “Hoa huệ trắng và bức tường cũng trắng
          Sao bóng hoa trên tường lại đen”.
            Hoa huệ thì trắng nhưng bóng nó lại đen. Đó là tính hai mặt, một sự đối lập trong tình yêu với hợp tan, vui buồn, hạnh phúc và khổ đau.
          Hoa huệ trắng cũng đã trở thành một so sánh đẹp:
          “Em là hoa huệ trắng 
          Nở trong trái tim anh 
          Em là ngàn tia nắng
          Soi đời anh ngọt lành
                   (Vũ Lương, Em là...)
            Với “ Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa” của Nguyễn Duy, với “hương huệ thơm đêm”, hình ảnh người mẹ đẹp từ trần gian, đẹp đến thiên đường:
          “Bần thần hương huệ thơm đêm
          Khói nhang vẽ nẻo đường lên Niết Bàn
          Chân nhang lấm láp tro tàn 
          Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

                ***
          Mẹ ta không có yếm đào 
          Nón mê thay nón quai thao đội đầu
          Rối ren tay bí tay bầu
          Váy nhuộm bùn, áo nhuộm nâu bốn mùa

                ***
          Cái cò ... sung chát đào chua ... 
          Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
          Ta đi trọn kiếp con người
          Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru.

                ***
          Bao giờ cho tới mùa thu
          Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
          Bao giờ cho tới tháng năm
          Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

                ***
          Ngân hà chảy ngược lên cao
          Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm... 
          Bờ ao đom đóm chập chờn 
          Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

                ***
          Mẹ ru cái lẽ ở đời 
          Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
          Bà ru mẹ ... mẹ ru con 
          Liệu mai sau các con còn nhớ chăng

                ***
          Nhìn về quê mẹ xa xăm
          Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa 
          Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa 
          Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương”.

          Cảm ơn nhà thơ đã thêm một lần cảm nhận:
          “Ta đi trọn kiếp con người
          Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru”.

 

                                                                             Ngày 01  tháng 11  năm 2016
                                                                                      Nguyễn Văn Thụy
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn