16:47 ICT Thứ năm, 16/08/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 0


Hôm nayHôm nay : 1693

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 37368

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5883542

Trang nhất » Tin Tức » Văn nghệ

SoGD

HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT” - PHẦN XIV: HOA QUỲNH

Thứ năm - 10/11/2016 23:14
HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT”
                              Tản mạn về các loài hoa
 
          PHẦN XIV: HOA QUỲNH
         1. Truyền thuyết
          Truyện kể lại rằng:
          Đã lâu lắm rồi, vào thời Tùy Dương khoảng vào năm 600 tại xứ sở xa xôi,  trong một ngôi làng nghèo nhỏ có một bà mẹ góa với công việc hằng ngày là bán hàng ăn cho những nho sinh trong trường làng. Các nho sinh thường hay mua đồ ăn của bà mẹ góa.
          Bà mẹ góa có ba người con, một mình bà phải nuôi ba người vì chồng bà đã tử trận. Bà có một người con gái tên Quỳnh năm ấy vừa tròn 15 tuổi và có rất nhiều anh chàng nho sinh để ý.
          Quỳnh là cô gái xinh đẹp nhưng nhà cô rất nghèo. Những người yêu cô thực sự cũng rất nghèo không có tiền để sắm một cơi trầu để đến xin cưới cô. Vì thế mà nàng đành ở vậy giúp mẹ bán hàng, nuôi hai em nhỏ. Quỳnh là cô gái thùy mị, nết na có vẻ đẹp không phải cô gái nào trong vùng cũng có được. Quỳnh không chỉ đẹp về bề ngoài mà nội tâm, tính cách của Quỳnh cũng được rất nhiều người yêu quý bởi cô chưa làm mất lòng ai bao giờ. Quỳnh cũng rất có duyên bán hàng, ngày nào Quỳnh bán hàng cũng hết sạch, không bao giờ bị ế.
          Có một chàng trai tên Giao một nho sinh thanh tú, lịch thiệp và học rất giỏi. Ngày nào chàng cũng đi qua và mua xôi của Quỳnh. Và rồi chàng đã si mê nàng từ lúc nào không hay. Chàng đã mang theo quyết tâm phải gắng học thi đỗ làm quan để hỏi Quỳnh làm vợ. Quỳnh cũng đã có cảm tình với chàng và chỉ chờ chàng ngỏ lời.        Nhưng trong trường cũng có một nho sinh con nhà quan của vùng, mặc dù đã có vợ nhưng vẫn đem lòng si mê Quỳnh. Hắn cậy mình là con quan, có chức, có quyền nên luôn muốn chiếm đoạt nàng về làm vợ lẽ. Quỳnh luôn tìm mọi cách để né tránh hắn. Hắn rất bực và lợi dụng quyền lực của cha mà đem vàng bạc, châu báu đến để hỏi nàng. Quỳnh và bà mẹ đã khôn ngoan từ chối. Biết từ chối khéo, dùng kế để trì hoãn, hai mẹ con chỉ mong sao chàng Giao kia hãy mau mau đem lễ vật đến hỏi, thế là xong.
          Thế rồi, cuối cùng ngày thi cũng tới. Giao đã kịp nói lời hẹn ước với Quỳnh trước khi lên đường về kinh ứng thí. Chàng đi, đi mãi, ba năm đã trôi qua, mà không hề có một bóng nhạn, tin câu báo về. Gia đình chàng nho sinh con quan lại đem lễ vật sang dạm hỏi. Lần này thì không thể từ chối được. Nhưng Quỳnh không thể làm vợ lẽ của một tên con quan vốn học dốt, hợm hĩnh, chuyên đem tiền ra để đo tình cảm. Nàng xin phép mẹ được cạo đầu lên chùa đi tu.
          Cuộc đời thật nhiều điều chớ trêu. Khi Quỳnh vừa vào chùa thì chàng Giao với mũ áo kim khôi trở về làng. Khi vừa về đến làng, chàng liền hỏi thăm đến Quỳnh. Khi biết tin nàng đã lên chùa, chàng đã vô cùng đau buồn, tự oán trách mình sao không trở về tìm Quỳnh sớm hơn thì đã không xảy ra chuyện buồn như vậy. Vì những công việc làm quan trị thủy giúp dân nên chàng không thể về sớm hơn. Sau khi hoàn thành công việc, nhà Vua liền cho chàng về thăm mẹ, thăm quê nhà.
          Mặc dù đã lên chùa nhưng nàng vẫn không thể quên được hình bóng của chàng Giao. Nhà chùa cũng không thể để nàng rời chùa được vì nàng đã cắt đứt mọi duyên nợ với trần đời. Mặc dù rất nhớ chàng nhưng khi chàng Giao đến thăm, nàng đã tránh không dám gặp vì nàng sợ rằng khi gặp Quỳnh. chàng sẽ không chịu nổi với vẻ ngoài tiều tụy. Hơn nữa quy ước của nhà chùa lúc bấy giờ là như vậy. Đã đi tu là không được nói chuyện với người khác giới. Nàng không thể ăn uống được gì, ngoài sự cố gắng quên tất cả sự đời, dồn tất cả tâm huyết vào tiếng kinh, tiếng mõ.    
          Vì quá đau buồn mà Quỳnh đã chết khô, chết héo. Nhà chùa cảm động trước hành động, tình cảm của nàng. Họ đem xác nàng thiêu thành tro, để thổi hồn vào một bức tượng đồng trinh. Một nhúm tro tàn bay ra, rơi xuống bãi đất trống trước cổng chùa. Vài hôm sau, người ta thấy chỗ đó mọc lên một loài cây, có lá mà không có cành.  Hoa lại có đặc điểm nở vào nửa đêm với màu trắng muốt hương thơm ngào ngạt. Người ta liền lấy tên nàng để đặt tên cho loài cây hoa đẹp này. Đó là hoa quỳnh.



 
          Chàng Giao, sau hàng chục lần lên chùa mà không sao tìm được Quỳnh thì cũng trở nên bi lụy. Chàng trở về thẫn thờ không ăn, không uống rồi cũng bị bệnh tương tư mà chết. Chỗ nấm mồ chàng, bỗng mọc lên một loài cây có cành mà không có lá. Người ta đem cây đó về trồng bên cạnh cây quỳnh, thì quỳnh bỗng tựa vào thân cây đó vươn lên tươi tốt, nở hoa.
          Và từ đây nhân dân có tục trồng quỳnh cạnh giao với ý nghĩa  là như vậy. Bông hoa quỳnh vẫn giữ nguyên vẻ khiêm nhường như xưa. Chỉ có những ai hay thức đêm mới thưởng thức được vẻ đẹp thầm kín độc đáo của nàng. Cánh hoa cong, trắng nõn nà, nhụy hoa điểm xuyết màu vàng, hương hoa thơm phảng phất. Dưới ánh trăng thanh, gió rung rung khẽ, lặng lẽ mà đẹp làm sao!
          Hoa quỳnh chỉ nở về đêm. Những ai có lòng ái mộ, thực sự quý trọng vẻ đẹp tinh khôi, trong trắng, dịu dàng của hoa mới được thưởng thức mà thôi. Hoa quỳnh chỉ thoáng hương trong chốc lát ngắn ngủi. Khi vầng dương hé rạng, hoa hạ mình xuống, để nhường lại không gian và những tia sáng lung linh cho muôn hoa khác khoe sắc, đưa hương.          
            2. Tản mạn
          Từ những năm 80 của thế kỷ trước, chúng tôi có một kỷ niệm đẹp, cùng bạn bè dạy học xa quê đọc “Trang hoa” của Nguyễn Tuân. Không có điện, thắp đèn ắc-quy để đọc, để ngắm hoa quỳnh nở và đặc biệt thích thú với những so sánh đậm chất Nguyễn Tuân: "Phút long trọng nhất của hoa quỳnh là lúc nó đang như bà mẹ rặn đẻ, nó cố phá màng hoa mà buột được cánh ra. Cánh nó lẩy bẩy như những tiếng thơ còn ngập ngừng trên bản thảo, phân vân chưa biết mình hiện hình ra như thế thì đã vừa lòng nhà thơ chưa. Hoa Quỳnh nở thật mệt nhọc, tưởng đến long hết rễ trong chậu cây. Quỳnh run run loạng choạng trong đêm điện".
          Nhà thơ Tế Hanh đã có một sự liên tưởng đẹp đẽ, thơ mộng giữa đóa quỳnh và vầng trăng:
          “Trên hoa trăng sáng một vùng,
          Dưới trăng hoa nở bừng bừng nhụy bông.
          Hoa là trăng đậu cành cong,
          Trăng là hoa ngự trời trong ngời ngời.”
                                    (Hoa nở theo trăng)
            Lâm Thị Mỹ Dạ đã viết “Hoa quỳnh”, viết về đời hoa, về “cái phút hoa quỳnh nở”:
          “ Như chỉ hoa quỳnh có
          Cái màu trắng ấy thôi
          Màu trắng muốt thơ ngây
          Chẳng lẫn vào đâu được.
         
***
               
Đời của hoa thơm ngát
          Con ong nào biết đâu
          Hoa nở trong lặng lẽ
          Âm thầm vào đêm sâu.
         
***
               
E ấp mà kiêu hãnh
          Hoa nghiêng trong trăng sao
          Như đàn thiên nga nhỏ
          Sắp bay lên trời cao”.

          Có thể nói, hoa quỳnh là một thứ hoa đặc biệt, rất đặc biệt. Quỳnh đã đi vào văn học với vẻ đẹp mang tính ước lệ, tượng trưng:
          “ Hài văn lần bước dặm xanh,
          Một vùng như thể cây quỳnh cành dao”.
                               
(Nguyễn Du, Truyện Kiều)
            Hoa quỳnh hương thơm ngào ngạt, nở về đêm. Hoa còn được mệnh danh là nữ hoàng của bóng đêm và đã trở thành một thú chơi tao nhã, thời thượng:   
          "Khi chén rượu khi cuộc cờ,
          Khi xem hoa nở, khi chờ trăng lên"
.                  (Nguyễn Du, Truyện Kiều)
          Và đêm thanh tĩnh, có thể nghe “Quỳnh hương” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để cùng cảm nhận.
                                               

                                                                                    Ngày 10 tháng  11 năm 2016
                                                                                          Nguyễn Văn Thụy
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn