07:14 ICT Thứ tư, 26/04/2017

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 0


Hôm nayHôm nay : 1283

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 80297

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4365017

Trang nhất » Tin Tức » Văn nghệ

SoGD

HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT” - PHẦN XVI: HOA CỎ MAY

Thứ năm - 15/12/2016 16:29
HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT”
                              Tản mạn về các loài hoa
 
          PHẦN XVI: HOA CỎ MAY


 
          1. Truyền thuyết

            Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có đôi trai gái yêu nhau rất thắm thiết. Nàng xinh đẹp, là con gái của một gia đình giàu có, một tiểu thư khuê các, còn chàng chỉ là anh đốn củi nghèo, mồ côi sống trong túp lều tranh xơ xác.

          Có không ít những người môn đăng hộ đối muốn cùng nàng “kết tóc xe tơ”, nhưng nàng chẳng cảm mến ai, vì trọn con tim đã gửi cho chàng trai chăm chỉ, thật thà, tốt bụng.
          Mối tình của họ không được chấp thuận, bố mẹ nàng đuổi chàng ra khỏi làng. Vì quá yêu nhau, họ bàn bạc đi đến một nơi thật xa, nơi không ai biết để cùng làm ăn sinh sống. Chàng sẽ cày thuê cuốc mướn, nàng ở nhà trồng rau, dệt vải. Họ chấp nhận cơ cực để được sống bên nhau trọn đời.
          Nhưng cuộc sống cơ cực đã biến nàng từ một tiểu thư khuê các thành người đàn bà lam lũ. Nhìn người vợ trẻ rất mực yêu quý phải vất vả đầu tắt mặt tối, chàng không an lòng.
          Hằng đêm chàng tự dày vò, trách cứ bản thân đã không đem lại được cuộc sống đầy đủ cho vợ. Nỗi day dứt khiến chàng quyết chí ra đi làm giàu. Chàng để chút vốn liếng ít ỏi còn lại đỡ đần người vợ trẻ rồi ra đi, hẹn một năm sau trở về với cuộc sống đầy đủ, khá giả hơn.
          Người con gái ở nhà dệt đan, trồng rau, nuôi trong mình niềm tin, niềm hy vọng mãnh liệt chàng sẽ trở về. Một năm, hai năm, rồi ba năm…thời gian cứ đằng đẵng trôi đi, nàng vẫn không nhận được tin tức của chồng. Nỗi nhớ nhung cùng niềm mong mỏi làm nàng ngày càng trở nên xơ xác, héo hon. Tình yêu, niềm tin vào người chồng thật thà, tốt bụng khiến nàng quyết định đi tìm chàng với ước mong về một ngày mai đoàn tụ.
          Nàng ra đi, đi đến đâu cũng hỏi về tung tích người chồng yêu quý. Biển người mênh mông bao nhiêu, đất trời rộng lớn bao nhiêu cũng không làm người con gái ấy nản lòng. Tình yêu vẫn luôn thường trực và bùng cháy trong sâu thẳm trái tim, một trái tim khát khao kiếm tìm hạnh phúc.
          Thế nhưng tình yêu, niềm tin và hy vọng của nàng cuối cùng chỉ đổi lại bằng những cái lắc đầu, xua tay. Nàng cứ đi, đi mãi, cho đến một ngày mệt quá, ngất xỉu lúc nào không hay. Nàng nằm xuống, trong lòng vẫn đau đáu nỗi niềm chờ mong, hy vọng.
          Cảm kích trước tình yêu son sắt thủy chung của người vợ trẻ, sau khi nàng chết, Ngọc Hoàng đã hóa phép biến nàng thành một loài hoa cỏ, loài hoa cỏ màu tím bàng bạc, có sức sống mãnh liệt giống như tình yêu thủy chung của nàng.
          Chị gió tốt bụng, cảm động trước tấm chân tình của người con gái đã đem loài hoa cỏ ấy đi khắp mọi nơi trên các nẻo đường gần xa.
          Dù cho người con gái ấy không còn nữa, nhưng tình yêu của nàng thì bất diệt cùng năm tháng, để rồi mỗi lần có khách đi đường ngang qua, nàng vẫn cố gắng níu bám vạt áo họ để hỏi thăm tin tức về chồng.
          Hoa cỏ may sắc nhọn, nhức nhối một nỗi niềm đau của tình yêu trong xa cách.



 
            2. Tản mạn
          Tác giả của “Chân quê” đã từng :
          "Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa".
          Và hình như bài thơ viết về hoa cỏ may của ông chỉ có hai câu:
          “Hồn anh như hoa cỏ may
          Một chiều cả gió bám đầy áo em”
                             (Nguyễn Bính)
          Còn gì bình dị hơn hoa cỏ may. Hoa cỏ may trong thơ Xuân Quỳnh với “Lời yêu mỏng mảnh như màu khói”:
          “Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may 
          Áo em sơ ý cỏ găm đầy 
          Lời yêu mỏng mảnh như màu khói, 
          Ai biết lòng anh có đổi thay ?”

          Với hoa cỏ may, sự liên tưởng của các nhà thơ có những điểm gặp gỡ. Với Nguyễn Bính là “hồn hoa”, với Xuân Quỳnh là “lời hoa”, với Phạm Công Trứ là một “lời thề” rất lạ , “lời thề cỏ may”, đong đầy ký ức tuổi thơ, một mối tình thơ:
          Làm sao quên được tuổi thơ
          Tuổi vàng, tuổi ngọc - tôi ngờ lời ai
          Thuở ấy tôi mới lên mười
          Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày
          Quần em dệt kín bông may
          Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm
          Tuổi thơ chân đất đầu trần
          Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
          Bây giờ xinh đẹp là em
          Em ra thành phố dần quên một thời
          Về quê ăn Tết vừa rồi
          Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
          Gặp tôi, em hỏi hững hờ
          "Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?"
          Em đi để lại chuỗi cười
          Trong tôi vỡ ... một khoảng trời pha lê
          Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
          Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may...

            Nhà thơ Trần Đồng Hỷ cũng có chùm thơ hay về “Hoa cỏ may”, tôi xin được dẫn ra đây một bài: 
          HOA CỎ MAY
                     "Là cỏ mà lại là hoa
                Tình em níu kéo hay là …cỏ may „
          Đã là Cỏ lại còn May
          Thân gầy để lại chút này làm duyên
          Dù ai hờ hững lãng quên
          Vùng ký ức có một triền cỏ may
          Vật vờ kiếp sống lắt lay
          Khi chiều cả gió làm say lòng người
          Nhân gian kẻ khóc người cười
          Ngậm ngùi chua xót một đời cỏ cây
          Hoa May vụng dại thơ ngây
          Lòng quê thơm thảo làm đầy nhớ nhau
          Nhân tình thế thái mà đau
            Có hoa bé nhỏ vò nhàu hồn anh.
          Hoa cỏ may tươi nguyên sắc màu hoang dã, vẫn là đề tài để các nhà văn, nhà thơ thổi hồn mình vào trong ấy thành nỗi niềm giăng mắc, nói “lời yêu mỏng mảnh như màu khói”, có một chút gì mong manh, làm phong phú thêm, thi vị thêm đời sống tâm hồn con người.
          ***
          LỜI BẠT
          Thưa bạn đọc yêu quý!

            Vậy là, tôi đã “lượm lặt” để “mạo muội” giới thiệu về mười sáu loại hoa trong hàng trăm, hàng nghìn loài hoa của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
          “Hoa thường hay héo, cỏ thường tươi”, một câu thơ đầy trắc ẩn, mang chút ngậm ngùi nhân thế của Nguyễn Trãi, tác giả “Bình Ngô đại cáo”, danh nhân văn hóa thế giới.
          Và đây, nỗi niềm tâm trạng của người “cô phụ” được thể hiện qua những câu thơ tài hoa, tinh tế thể  hiện sự gắn bó, hòa quyện, quấn quýt giữa “ hoa”“nguyệt”, “nguyệt”“hoa” :
          Hoa giãi nguyệt, nguyệt in một tấm,
          Nguyệt lồng hoa, hoa thắm từng bông.
           Nguyệt hoa, hoa nguyệt trùng trùng,
          Trước hoa dưới nguyệt trong lòng xiết đâu”.
                   (Đặng Trần Côn, Chinh phụ ngâm)
            Một bức tranh cỏ cây, hoa lá, trời đất giao hòa trong thơ Xuân Diệu:
          “ Một tối bầu trời đắm sắc mây,
          Cây tìm nghiêng xuống nhánh hoa gầy 
          Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ 
          Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy. 
          ***
          Những lời huyền bí toả lên trăng,
          Những ý bao la rủ xuống trần,
          Những tiếng ân tình hoa bảo gió 
          Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân”.
          Theo triết học Phương Đông, thuyết “Thiên- Địa – Nhân” nói lên sự chi phối của trời đất, thiên nhiên đối với con người. “Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa” là ba yếu tố quyết định mọi thành bại ở đời. Trong đó “ Nhân hòa” là yếu tố quan trọng nhất.
           “Người ta là hoa đất”, văn hóa dân gian Việt Nam biểu đạt triết lý ấy thật giản dị bằng một so sánh, một ẩn dụ ngắn gọn nhưng đầy đủ nhất về vẻ đẹp của con người, giá trị của con người và cao hơn là một sự tôn vinh!
          “Hoa đất” là mạch sống của đất trời. “Hoa đất” là tổng hòa của muôn loài hoa. Dường như mọi vẻ đẹp, mọi tinh hoa, “tinh túy” đều hội tụ vào “hoa đất”, vào con người.
          “Người ta là hoa đất”, con người không chỉ là tâm điểm của trái đất mà còn là tâm điểm của vũ trụ.
          “Hoa đất” là loài hoa đẹp nhất, hoàn hảo nhất, có giá trị nhất trong “cõi người ta”.
       Về cái “cõi người ta”, nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn đã tâm sự: "Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn. Tình yêu thì vô cùng".
     Cũng nói về “cõi đời”, Bế Kiến Quốc, một nhân cách thơ tài hoa mà dung dị, người tự nhận mình là người theo đuổi những giấc mơ trong cõi người không có sự hoàn thiện và vĩnh cửu, có một cách nói rất riêng:
     “Sao cứ mong một cái gì hoàn thiện
      Trong cõi đời không thể nào hoàn thiện?
     Sao cứ muốn một điều gì vĩnh cửu
     Trong thế gian không vĩnh cửu bao giờ ?”
     Hoa đất” với vẻ đẹp hình thức, sáng ngời vẻ đẹp tâm hồn, tài năng và trí tuệ, là loại hoa mà ta không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp của nó bằng mắt thường mà chủ yếu là  cảm nhận được giá trị của nó từ bản thân cuộc sống muôn màu, muôn vẻ từ những con người, những cuộc đời“ biết hóa thân vào dáng hình xứ sở”:
  “Ôi  Đất Nước sau bốn nghìn năm đi đâu ta cũng thấy
            Những cuộc đời đã hoá núi sông ta...” 
     Đã góp phần làm nên ĐẤT NƯỚC muôn đời:
            Để Đất Nước này là Đất Nước Nhân dân
          Đất Nước của Nhân dân, Đất nước của ca dao thần thoại”
                                      (Nguyễn Khoa Điềm, Đất nước)
     Để càng thêm yêu cái cách nói mộc mạc của dân tộc mình: “Người ta là hoa đất”!
     Xin cảm ơn các bạn đồng nghiệp và bạn đọc yêu quý đã đọc và chia  sẻ với chúng tôi về chuyên mục: Hoa và “ Người ta là hoa đất”.


                                                                                 Ngày 01  tháng  12 năm 2016
                                                                                         Nguyễn Văn Thụy
Tổng số điểm của bài viết là: 19 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thành viên

Giới thiệu

Giới thiệu về giáo dục huyện Nghĩa Hưng

QUY ĐỊNH chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Nghĩa Hưng (theo Quyết định số 2056/2013/QĐ-UBND, ngày 28/5/2013 của UBND huyện Nghĩa Hưng)           Điều 1. Vị trí và chức năng     ...