07:18 +07 Thứ tư, 21/11/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 13


Hôm nayHôm nay : 637

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 28117

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6133302

Trang nhất » Tin Tức » Văn nghệ

SoGD

HOA VÀ “NGƯỜI TA LÀ HOA ĐẤT”-Phần II: Hoa mai

Thứ hai - 18/01/2016 22:42
Ngày xuân, tản mạn về các loài hoa
           PHẦN II: HOA MAI
          1. Truyền thuyết
          Ngày xưa có một cô gái tên Mai, con của một người thợ săn vốn rất gan dạ và can đảm. Năm lên mười bốn tuổi, cô gái đã được cha đào luyện trở thành một nữ hiệp sỹ vô cùng tài giỏi và tinh thông võ thuật. Lúc đó ở làng kế bên có một con yêu tinh đến quấy phá, dân làng treo giải ai giết được yêu tinh sẽ được thưởng trọng hậu. Thế là hai cha con lên đường giết yêu tinh.
          Sau khi giết được yêu tinh trở về, danh tiếng của hai cha con vang dội khắp nơi. Vài năm sau, người cha lâm bệnh nặng, sức khoẻ ngày một yếu đi; còn cô con gái đã bước qua tuổi 18, khoẻ mạnh và ngày càng tinh thông võ thuật. Năm ấy có một con rắn tinh xuất hiện, giết chết không biết bao nhiêu người. Người dân lại đến khẩn khoản hai cha con đi giết yêu tinh. Trước ngày lên đường, người mẹ may cho cô một cái áo màu vàng rất đẹp và cô gái hứa ngày trở về sẽ mặc chiếc áo ấy cho mẹ nhìn thấy cô từ xa. Hai cha con trèo non lội suối tìm cho ra yêu tinh để tiêu diệt nó. Lúc giáp trận, người cha vì sức yếu nên chẳng mấy chốc đã bị yêu tinh quật ngã, chỉ còn mình cô gái chống chọi. Trận chiến xảy ra rất quyết liệt. Cuối cùng cô gái cũng giết chết được con rắn tinh nhưng rủi thay, trước khi chết, con rắn đã vùng dậy, dùng đuôi quấn và siết chết cô gái.
          Cảm thương trước tấm lòng hiệp nghĩa của cô gái cũng như sự khóc lóc, đau buồn của người mẹ, Ngọc Hoàng đã cho cô gái mỗi năm được sống lại và trở về với gia đình trong chín ngày - từ 28 tháng Chạp đến mồng 6 Tết. Về sau, khi mẹ và người thân của cô gái mất hết, cô gái không trở về nhà nữa mà hoá thành một cây hoa mọc bên ngôi miếu mà dân làng đã lập nên để thờ cúng cô. Thấy cây hoa lạ mọc lên bên miếu và cứ trổ hoa vàng suốt chín ngày Tết nên dân làng lấy tên cô gái đặt cho cây hoa ấy là cây hoa Mai và chiết nhánh mang về trồng khắp nơi để trừ tà, đuổi quỷ, mang lại an bình cho gia đình mỗi khi Xuân về.
          2. Tản mạn
          Mai có nhiều loài: bạch mai, mai chiếu thủy, mai tứ quý, hoàng mai,(...).
          Theo quan niệm của người xưa, mai là một trong “tuế hàn tam hữu” (ba người bạn trong cơn giá rét) gồm: tùng, trúc, mai - tượng trưng cho đức tính cao thượng, trong sạch; là cốt cách, khí tiết của bậc chính nhân quân tử; là cái đẹp ngàn đời của đất trời nước Việt.
          Trong những ngày đông tháng giá, khi các loài cây khác đều rụng lá, khô cằn thì tùng vẫn xanh, trúc vẫn tươi và mai vẫn nở. Hoa mai nở cuối tháng Chạp đầu tháng Giêng âm lịch.


        
         Cáo tật thị chúng (Có bệnh bảo mọi nggười) của Mãn Giác Thiền  sư
 
          Mãn Giác Thiền sư (1052-1096), trong một bài kệ (người đời sau đặt nhan đề là “Cáo tật thị chúng”, có nghĩa là Có bệnh bảo mọi người), tương truyền được viết ngay trước khi nhà sư viên tịch tại chùa Sùng Nghiêm, năm 1096. Đó là một triết lý Phật giáo, một tuyên ngôn triết học, một quan niệm nhân sinh, một cái nhìn lạc quan về cuộc sống:
          “Xuân khứ bách hoa lạc
          Xuân đáo bách hoa khai
          Sự trục nhãn tiền quá
          Lão tòng đầu thượng lai
          Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận 
          Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”.
          Có nghĩa là:
Xuân đi trăm hoa rụng,
Xuân đến trăm hoa cười.
          Trước mắt việc đi mãi,
          Trên đầu già đến rồi.
          Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
          Đêm qua sân trước một cành mai.
           Chu Thần, Cao Bá Quát, coi khinh cường quyền, “vứt bút cầm gươm”, một đời say đắm vẻ đẹp của hoa mai, phục lạy “cái đẹp”:
          “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” (Một đời chỉ biết cúi lạy hoa mai).
          Ngày nay, nhiều nhà thơ Việt Nam viết về hoa mai. Nhưng tôi rất thích bài “Mai vàng và mùa Xuân” của Xuân Hoàng, một bài thơ lạ, một giọng thơ “rất Huế”, kể về một truyền thuyết, một sự tích:
          Mai nở ngày xưa trong núi xa 
          chỉ thơm trong sắc lặng thinh. Và 
          sẽ thơm như thế không ai biết 
          trong núi, như trời, đất, với hoa
          ... 
          Bỗng một ngày xuân, một khách thơ 
          gặp hoa trong núi, ngẩn ngơ chờ 
          mai già đến độ ươm nên hạt 
          mang giống về xuôi, tự bấy giờ 
          ...
          Tôi gặp mai vàng giữa Huế duyên
          bỗng nhiên nhớ sự tích hoa quen 
          vì nhau, xin viết bài thơ lạ 
          kể chuyện hoa từ gương mặt em
          Từ lâu, hoa mai nói chung, bạch mai, hoa mai trắng cùng với hoàng mai, hoa mai vàng nói riêng đã được xếp vào loại hoa quý nhất trong các loài hoa.  
          Hoa mai trắng là loài hoa thường xuất hiện và được ca ngợi về cốt cách thanh cao trong văn học Trung đại Việt Nam.
          Hoa mai vàng, màu vàng tươi nhuận, chỉ nở một lần trong năm vào cuối tháng Chạp và càng rực rỡ hơn vào những ngày đầu tháng Giêng của năm mới khi tiết trời ấm áp.
          Hoa mai có năm cánh, kết thành vòng tròn, tượng trưng cho “Ngũ phúc” gồm “phúc, lộc, thọ, hỷ, tài”; “phú, quý, thọ, khang, ninh;... tượng trưng may mắn, tài lộc, an khang, thịnh vượng!
          Cái thú chơi hoa, nhất là hoa đào, hoa mai đã trở thành một nét đẹp văn hóa của người Việt Nam ta mỗi khi Tết đến, Xuân về.
          Hoa đào miền Bắc, hoa mai trắng miền Trung, hoa mai vàng miền Nam là những loài hoa cao quý, “sứ giả của mùa xuân”, bạn đồng hành với thi nhân, trở thành biểu tượng của MÙA XUÂN đất Việt!
                                                                                              Những ngày giáp Tết Bính Thân
                                                                                                            Nguyễn Văn Thụy
Tổng số điểm của bài viết là: 18 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn