06:39 ICT Thứ tư, 19/09/2018

Danh mục chính

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 0


Hôm nayHôm nay : 519

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 46451

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5970046

Trang nhất » Tin Tức » Văn nghệ

SoGD

THÂN TẶNG CÁC NỮ ĐỒNG NGHIỆP

Thứ bảy - 22/10/2016 21:54
THÂN TẶNG CÁC NỮ ĐỒNG NGHIỆP
                                                                                      
               Hôm nay, chúng tôi cùng bày tỏ niềm kính yêu, niềm tin yêu vô hạn đối với những người phụ nữ Việt Nam.
          Chúc mừng Ngày Phụ nữ Việt Nam 20 tháng 10!
          Chúc những người bà, những người mẹ, những người vợ, những người con, những người em gái mãi mãi trẻ, khỏe, hạnh phúc, mãi mãi đẹp!
Trong bài “Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa”, Nguyễn Duy đã cảm nhận:
“Ta đi trọn kiếp con người
 Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru”.
          Cái thiên chức của người phụ nữ, dù ở vị trí nào đi chăng nữa thì cũng luôn luôn là người “giữ lửa”, mang lại hơi ấm, sự ấm áp cho mỗi căn nhà, sự bình yên cho mỗi gia đình.
            Hẳn nhiều người biết đến truyền thuyết về Adam và Eva:
          Kinh thánh kể lại rằng:
          “Thuở hồng hoang, con người chưa xuất hiện trên trái đất. Một hôm, Chúa Trời lấy đất sét tạo ra cỏ cây, muông thú, rồi nặn thêm chàng Adam để giúp ngài trông nom vườn Địa đàng. Khi Adam muốn tìm một người phụ giúp, không loài vật nào muốn. Vì thế Chúa Trời làm người đàn ông ngủ và tạo ra một người nữ từ xương sườn của Adam. Người nữ ấy là Eva”.
          Thương tình Adam lẻ loi, đơn độc, Chúa Trời đã “ban tặng” cho chàng một người đàn bà. Và cũng có lẽ, Chúa đã rút kinh nghiệm từ việc tạo ra Adam hơi thô ráp, khô cứng nên ngài tạo hình Eva có vẻ đẹp mềm mại, duyên dáng, hấp dẫn và quyến rũ hơn Adam  rất nhiều.
          Đó chính là lý do giải thích vì sao khi đứng trước người đẹp, giới mày râu thường bị hút hồn, mê mẩn, nói năng lắp bắp, khó nên lời, tay chân thừa thãi, mụ mẫm, mất hết cả lý trí.
Mặc dù vẫn biết rằng, “phái đẹp” là người  vừa mang đến hạnh phúc, vừa mang đến sự khổ  đau, thậm chí hệ lụy cho “phái mày râu”; ấy thế mà :phái mạnh” vẫn luôn luôn “khao khát”, “khát khao” đi tìm “cái đẹp”, tìm lại cái phần còn thiếu, cái phần mà Chúa Trời đã  lấy đi trong con người mình
          Mặt khác, theo truyền thuyết, người nữ được tạo ra bởi một phần cơ thể của người nam. Đó cũng là lý do khiến người đàn bà, thường rất sợ “một mình” nên họ khó có thể rời bỏ được người đàn ông của mình!
          Trong đời sống, đặc biệt là đời sống tình cảm, người phụ nữ thường tinh tế lắm! Chúng tôi muốn được làm chàng “ngốc” trong thơ Puskin:
          “Em bảo : Anh đi đi
          Sao anh không đứng lại ?
          Em bảo : Anh đừng đợi
          Sao anh vội về ngay ?
          ***
          Lời nói thoảng gió bay
          Ðôi mắt huyền đẫm lệ
          Mà sao anh dại thế
          Không nhìn vào mắt em”
          Và lại muốn làm một “gã khờ”  trong “Chút tình đầu” của Đỗ Trung Quân:
          “Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu
          Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi - thành câm”
          Khi phổ nhạc, trong ca khúc “Phượng hồng”, nhạc sỹ Vũ Hoàng đã sửa phần lời thành:
          “Ai cũng hiểu  chỉ một người không hiểu
          Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ”.
          Người xưa bảo:
          “ Đàn  ông nông nổi giếng khơi
          Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”.
          Người phụ nữ thường chân thật hơn cánh đàn ông chúng tôi. Chúng tôi đặc biệt quý phẩm chất này ở người phụ nữ. Đọc thơ của phái đẹp, chúng tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng, tinh tế.
Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn viết trong “Hương thầm”:
          “ Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
          Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu
          (Anh vô tình anh chẳng biết điều      
          Tôi đã đến với anh rồi đấy)”
          Nữ sỹ Xuân Quỳnh viết trong “Thuyền và biển”
          “Chỉ có thuyền mới hiểu 
          Biển mênh mông nhường nào
          Chỉ có biển mới biết 
          Thuyền đi đâu, về đâu

          ***
          Những ngày không gặp nhau
          Biển bạc đầu thương nhớ
          Những ngày không gặp nhau
          Lòng thuyền đau rạn vỡ”
          Tác giả còn đưa ra một giả định, cứ như trải lòng mình lên trang giấy:
          “Nếu từ giã thuyền rồi 
          Biển chỉ còn sóng gió 
          Nếu phải cách xa anh 
          Em chỉ còn bão tố”

          Ở một khía cạnh khác, Thái Thuận Minh một người đàn bà làm thơ, lại đã có chồng, thơ chị mang nhiều trải nghiệm suy tư “thắc thỏm” nỗi đàn bà chân thật, ngậm ngùi đến xót xa:
          “Đời phụ nữ cũng là đời phù hoa
          Em chỉ thực sự thấy mình là đàn bà
          Khi chưa hoàn toàn thuộc về ai khác
          Giờ con bế con bồng, má hồng đã nhạt
          Lời anh yêu thương cũng cạn héo úa gầy…”
          Năm 1986, cách đây 30 năm, thời kinh tế “thời bao cấp”, hàng hóa được phân phối theo chế độ tem phiếu, cuộc sống còn khó khăn, thiếu thốn, bộn bề, cái thời mà sau này người ta gọi là “đêm trước đổi mới”,  Xuân Quỳnh đã viết “Thơ vui về phái yếu”:
          “Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn      
          Vượt qua ô cửa cỏn con, vǎn phòng hẹp hằng ngày
          Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
          Tới thǎm dò những hành tinh mới lạ
          Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
          Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
          Chinh phục đại dương bằng các con tàu 
          Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất 
          Mỗi các anh là một nhà chính khách 
          Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.      
          Biết bao điều quan trọng được đề ra 
          Những hiệp ước xoay vần thế giới 
          Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
           Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
          Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
          Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ 
          Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa 
          Những quả cà, mớ tép, rau dưa
          Đối với Nít và Kǎng, những siêu nhân nay và xưa
          Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất
          Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
          Sắm cho con đôi dép tới trường
           Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh rǎng 
          Lo đan  áo cho chồng con khỏi rét...
          Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
          Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
          Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
          Càng không có hạt nhân nguyên tử
          Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
          Có tình yêu và có lời ru
          Những con cò con vạc từ xưa 
          Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
          Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
          Như trǎng lên, như hoa nở mỗi ngày...
          Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
          Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống 
          Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc 
          Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
          Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
          Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
          Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết 
          Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
          Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
          Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.
          Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát 
          Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương 
          Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
          Là bác học... hay là ai đi nữa 
          Vẫn là con của một người phụ nữ
           Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên
          Anh thân yêu, người vĩ đại của em 
          Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
          Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
          Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
          Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua 
          Là hạt bụi vô tình trên áo
          Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
          Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ǎn.      
          Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
          Đùa một chút xin các anh đừng giận
          Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
          Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà”.
          Một chút quà tặng muộn, không phải lỗi của chúng tôi mà là lỗi của website nhưng vẫn kịp trong tháng Mười.
Hơn nữa, chúng tôi vẫn hằng mong muốn rằng các nữ đồng nghiệp đẹp nhất trong tháng Ba nói chung, đẹp nhất trong tháng Mười, nói riêng!
Càng đẹp mãi trong con mắt chúng tôi, trong tâm hồn chúng tôi trong suốt cuộc đời này!
          Một lần nữa, nhân dịp 20 tháng 10, xin chúc các nữ đồng nghiệp của quê hương Nghĩa Hưng thân yêu luôn luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc!
          Thân ái ! Kính tặng !


                                                                     Nghĩa Lợi, 20 tháng 10 năm 2016
                                                                        Nguyễn Văn Thụy
 
Tổng số điểm của bài viết là: 39 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn